Tháng bảy mưa ngâu

Hoàng Kim

Tháng bảy mưa ngâu
Trời thương chúng mình
Mưa giăng
Ướt đầm vạt áo
Bảy sắc cầu vồng
Lung linh huyền ảo
Mẹ thương con
Đưa em về cùng anh.

Chuyến xe tốc hành
Chạy giữa trăm năm
Chở đầy kỷ niệm
Chở đầy ắp tình em
Từ nơi chân trời
Góc biển

Chàng Ngưu hóa mình vào dân ca
Con ngựa, con trâu
Suốt đời siêng năng làm lụng.
Thương con gà luôn dậy sớm
Biết ơn con chó thức đêm trường.

Em ơi !
Những câu thơ ông bà gửi lại
Đã theo chúng mình đi suốt thời gian.

Tháng bảy mưa ngâu
Đầy trời mưa giăng giăng
Thương nàng Chức Nữ
Em là tiên đời thường
Đầy đặn yêu thương

 
Tháng bảy mưa ngâu
Nhớ thương ai góc biển chân trời
Những cuộc chia ly
Đong đầy nỗi nhớ …
Chiêm bao mơ về chuyện cũ
Khói sương mờ ký ức thời gian
Chốn nào chúng mình hò hẹn
Nơi em cùng anh xao xuyến yêu thương 
Ngắm mưa Ngâu tháng bảy
Mưa, mưa hoài , mưa mãi
Mưa trong lòng người
Nên mưa rất lâu
Mưa rơi như dòng lệ trắng
Đất trời thương nối một nhịp cầu

Em ơi
Lời tình tự của nghìn năm dân tộc.

Như sắc cầu vồng
Nối hai miền xa cách
Để xa nên gần 
Vời vợi nhớ thương.

Cầu vồng trên thác Niagara,
(ảnh chụp bởi Hoài Vân)

Advertisements

3 thoughts on “Tháng bảy mưa ngâu

  1. EM KHÔNG LÀ TÂY THI

    Lòng tôi không có đường xe
    Lòng tôi không có lối về nước Ngô
    Thôi đừng mơ nữa Cô Tô
    Tôi xin dựng một lầu thơ cho nàng.

    NGUYỄN BÍNH
    (1940)

    Anh không là Phạm Lãi,
    Em không là Tây Thi
    Để rời bỏ lầu vàng, điện ngọc,
    Một cánh buồm theo gió bay đi…

    Con người ấy là con dân đất Việt
    Đạp đổ ngai vàng vua Ngô
    Trải những tháng năm âm ỉ
    Lửa đã bùng lên trên lầu Cô Tô!
    Rồi trở về đất Việt
    Một cánh buồm trôi khắp nẻo sông hồ…

    Ai rời bỏ công danh, phú quý
    Bởi cuộc đời dâu bể đã phôi pha
    Hai tâm hồn bé nhỏ
    Một con thuyền đi xa, đi xa…

    Anh kể lại một thiên tình sử
    Em nghe lòng xót xa
    Rằng: cho dù anh không là Phạm Lãi,
    Em không là Tây Thi
    Em vẫn theo anh suốt tuổi xuân thì!
    Ta đi đến cùng trời, cuối đất
    Rời bỏ kinh thành cát bụi
    Để muôn đời sáng mãi ngọc lưu ly…

    1997

    NGUYỄN THIỆN THUẬT

  2. Pingback: Niềm tin và nghị lực « Thung dung

  3. Bài thơ “tháng bảy mưa ngâu”. Thật tuyệt, hay và sâu lắng, câu thơ bay bướm, tài hoa, ý thơ sâu sắc, nhân hậu. Chúc tác giả có nhiều bài hay hơn nữa.
    Cảm ơn tác giả!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s