Văn Công Hùng lục bát


THUNG DUNG. Văn Công Hùng viết khỏe thật. Dịp trước anh chàng vừa mới có 
“Gõ chiều vào bàn phím” và “Lời vĩnh cửu” nay lại đang ra lò “Văn Công Hùng lục bát”.

Nhà thơ Vân Long giới thiệu: “Kể từ Nguyễn Bính chân quê,dòng thơ lục bát  truyền thống dân tộc không ngừng được cách điệu, khi thì lãng mạn hơn,
 khi thì hiện thực, đời thường đến mức… phồn thi, có lúc lại cổ điển hào hoa
qua những Nguyễn Duy, Bùi Chí Vinh, Đồng Đức Bốn, Phạm Công Trứ,
Nguyễn Thanh Mừng… Mỗi nhà thơ tài năng đi qua vùng trời lục bát đều muốn 
để lại một dấu ấn riêng.  Hình như đang ngưng tụ lại một ngôi sao phong tình
trên vòm trời này: Văn Công Hùng lục bát. Tôi chưa được đọc cả tập, nhưng 
chỉ vài bài này đã thấy yêu chất lãng tử lục bát, đóng góp của anh từ một ngắt nhịp 
lưng chừng đến một tu từ lạ một leo lét đỏ một thình lình xanh làm cho thể lục bát   thân thuộc phong phú thêm và không ngừng trẻ hóa…”  

(nhạc sĩ Trung Kim đang đọc Lời vĩnh cửu  của nhà thơ Văn Công Hùng – ảnh Hoàng Kim)

MỘT NGƠ NGÁC NGƯỜI

ta ngồi lên đá mà mềm
bên sương mà nhớ bên đêm mà buồn
ta ngồi đong những hoàng hôn
vay trời một khắc trôi muôn phận chiều

có người ở tận miền yêu
ngóng sang hoa súng gặp phiêu diêu tình
bờ sông một bóng vô hình
một leo lét đỏ một thình lình xanh

đốt chiều hoa gạo mong manh
áo em bỗng rực đến thành vu vơ
đường đê khắc khoải và mơ
một mai một mốt một ngơ ngác người

thôi xong, nhen lửa và cười
hình như con mắt vừa rơi xuống hồ…


THẢN NHIÊN MÂY TRẮNG

tôi xoay một nửa quân cờ
rượu vang mê mải như giờ đồng lên
mẹ đau cho tuổi cho tên
em ban một ngọn gió mềm trong veo

tôi buông một sợi dây diều
cỏ xanh khờ dại giữa chiều đồng cô
chân buồn những bậc nhấp nhô
một ly vắng một lũng lô mắt người

tôi làm ra nắng mà cười
làm say mà nhớ rũ mười kiếp đau
dùng dằng nào trước nào sau
nửa thân góc bể nửa màu non cao

lửng lơ ngược một câu chào
phập phồng máng cỏ ngôi sao phong tình
giời đày sáng tuổi chìm tên
u ơ hang đá mà quên chính mình

sáng ra gặp một vô hình
thấy vơi cơn gió chùng chình đang rơi
ù oa một cõi một đời
thản nhiên mây trắng
tơi bời và trôi…

NGẪU THU

Em ru một mảnh gió buồn
cành tre vuốt nhọn một chuồn chuồn kim
lá vàng cuốn nắng đi tìm
ngày dĩ vãng nối nổi chìm trong nhau

Lá rơi chẳng biết cành đau
nước trôi hòn sỏi nhuộm màu hớ hênh
mùa đi chân mây nổi nênh
một manh cỏ muộn xanh đành xanh thôi

Muốn làm Ngâu cả đất trời
mà thu lại ngấu hồn người đi rong…

LỤC BÁT CÔN ĐẢO

vỡ òa đêm lá bàng ơi
sóng dồn lên bãi gió ngời ngời mưa
thắp khuya cát trắng tự xưa
bàn chân bước đến tận giờ chưa ngưng

có một đêm tôi lang thang
nhà em ở phía cuối đường sương giăng
tôi đi về hướng thiên đàng
hình như con ốc vú nàng nhìn tôi

nhặt lên tia nắng mặt trời
gặp viên đá cuội với lời tịch nhiên
những cồn cát trắng tiên thiên
trải bao ấm lạnh mà liên kiếp về

đêm như Côn Đảo bùa mê
em như lòng biển bốn bề trong veo
tôi thành cuộn dây không diều
kìa mây cứ tím như điều tất nhiên

rong rêu đến độ lặng yên
hạt phù du cõng mộc miên về trời…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s